Chẳng ai muốn trên đầu mình mãi lơ lửng một thanh kiếm, Trần Khanh đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Kể từ khi biết Tần vương từng có tiền lệ cướp đoạt cơ thể mình, trong lòng Trần Khanh vẫn luôn như mắc một cái gai. Hắn không biết sau khi rời khỏi cơ thể hắn, Tần vương rốt cuộc còn có thể làm lại lần nữa hay không, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đối phương có thể.
Chỉ riêng điểm ấy, Trần Khanh đã buộc phải trừ khử tên này. Ai biết được đối phương sẽ lợi dụng chuyện đó vào lúc nào để lại cướp lấy thân thể hắn?
“Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng lần này ta nhất định sẽ ra tay?”




